Họ Tên: MAI THỊ DUNG
Năm Sinh: 1969
Tổ Chức: Phật Giáo Hoà Hảo
Ngày bị bắt: 5/8/2005
Ngày Xử: 27/09/2005
Bị kết tội: Vi phạm Điều 245 + 257 (Gây rối trật tự công cộng +
Chống người thi hành công vụ)
Án tù: 5 năm tù giam
Compiled by the Archive of Vietnamese Political Prisoners (www.VKTNCT.net). Please contact for an update report.
============================================================================
Lo ngại cho sức khỏe của 2 nữ tù nhân lương tâm
Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-01-16
Hai tù nhân lương tâm Mai thị Dung và Trần Thị Thúy, hiện đang thụ án tại tại giam K5 tỉnh Đồng Nai. Gia đình họ vừa đi thăm về và cho biết một số thông tin về tình cảnh của họ trong tù.
Cựu tù nhân Võ Văn Bửu (hình bên trái) và vợ là tù nhân Mai Thị Dung (hình bên phải)
Đày đọa
Ông Võ Văn Bửu, chồng bà Mai thị Dung, vừa đi thăm vợ tại nhà tù K5 ở Đồng Nai hôm ngày 15 tháng giêng về cho biết tình hình của vợ ông khi ra gặp mặt người thân như sau:
Sức khỏe cũng như những lần đi thăm trước, khi ra phải có người kè ra. Nói chuyện chừng 1 tiếng và họ dẫn vào. Khi vào chúng tôi để đồ ăn chay lại, nhưng ông phụ trách chỉ cho đem vào 7 kilogram thôi. Dung cũng kể nhốt chung với những người nhiễm HIV máu mủ.
Bà Mai thị Dung quá yếu như ông Võ Văn Bửu cho biết vì bà này bị bệnh sạn túi mật nhưng để quá lâu ngày nên nay bị nhiễm trùng. Bà này bị bắt từ hồi tháng 8 năm 2005 và đến năm 2007 đã phải nằm bệnh xá của trại giam.
Cũng bị giam tại trại K5, tỉnh Đồng Nai là chị Trần Thị Thúy. Gia đình đi thăm nuôi hồi ngày 6 tháng giêng vừa qua và người em của chị Thúy là anh Trần Thanh Tuấn cho biết tình hình sức khỏe của chị này như sau:
Tôi là em ruột chị Thúy, thăm chị hôm ngày 6 tháng giêng. Sức khỏe càng ngày càng suy yếu. Hồi ở nhà 80 kilogram nay còn hơn 40 kilogram.
Sức khỏe cũng như những lần đi thăm trước, khi ra phải có người kè ra. Nói chuyện chừng 1 tiếng và họ dẫn vào.Ông Võ Văn Bửu
Vì không bị bệnh tật nên chị Trần Thị Thúy bị lao động đập điều và việc làm này cũng gây nên những chứng bệnh ngoài da; tuy nhiên việc vệ sinh không
Bà Trần Thị Thúy bị bắt từ năm 2011 cùng với 6 nhà đấu tranh khác ở Bến Tre. RFA file
được trại giam đảm bảo. Anh Trần Thanh Tuấn nói về điều này:Về K5 phải đập điều.Nước điều dính vào như acid vậy gây ngứa, làm thối thịt. Chỉ cho hai bộ đồ thôi,nên ngứa ngáy cả đêm không ngủ được. Mền gửi vào cũng không cho đắp.
Gia đình của hai tù nhân Mai thị Dung và Trần Thị Thúy còn cho biết, trong trại giam họ bị cho ở ngay cạnh những người bị bệnh AIDS giai đoạn sắp chết. Việc chứng kiến cảnh người bệnh kêu la đau đớn, cũng như máu chảy cũng là một hình phạt đối với hai người phụ nữ này.
Kêu cứu vô vọng
Trước tin tức mà người thân cho biết và qua thực tế sức khỏe mà gia đình thấy khi hai bà Mai Thị Dung và Trần Thị Thúy ra gặp thân nhân trong những ngày thăm nuôi, gia đình đã có làm đơn kêu cứu đến những cơ quan cao nhất cũng như những vị lãnh đạo cao nhất nước về tình trạng mà họ cho là quá khắc nghiệt đó.
Ông Võ Văn Bửu trình bày việc gia đình kêu cứu:
Có yêu cầu Bảo vệ chính trị khi đến gia đình là cho vợ tôi đi chữa bệnh, chi phí gia đình chịu nhưng họ không đồng ý.
Gia đình của tù nhân Trần thị Thúy cũng gửi đơn đến Bộ Công An, chủ tịch nước Trương Tấn Sang và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Anh Trần Thanh Tuấn cho biết Bộ Công An có trả lời đơn thư khiếu nại nhưng thực tế không thay đổi. Anh này cho biết:
Tôi tiếp tục gửi đơn cho chủ tịch và thủ tướng nhưng đến nay chưa trả lời. Bộ Công an có trả lời hai lần chỉ nói đang điều tra làm rõ.
Yêu cầu nhận tội
Lý do vì sao cả hai người phụ nữ vừa nói bị chịu những đối xử khắc nghiệt như gia đình trình bày như thế?
Cả hai gia đình đều nói rõ là an ninh trong tù yêu cầu bà Mai Thị Dung và chị Trần Thị Thúy phải nhận tội.
Không chỉ yêu cầu trong tù thôi, mà cơ quan an ninh còn đến gia đình nói rõ điều đó. Ông Võ Văn Bửu trình bày:
Những lần họ đến tận nhà yêu cầu tôi vận động vợ để đưa đi trị bịnh; nhưng tôi không đồng ý vì đâu có tội.
Anh Trần Thanh Tuấn cũng cho biết chị Trần Thị Thúy không chấp nhận các việc chị làm là phạm tội:
Từ ngày bị tù đến nay chị vẫn không nhận tội, chỉ nói là giúp dân mà thôi. Hiện nay dù gia đình khó khăn mỗi tháng gửi vào 5 triệu, chị cũng để ra giúp cho những trẻ mồ côi, những tù nhân khác.
Theo ông Võ Văn Bửu cho biết vợ của ông bà Mai thị Dung dù bị bắt cùng một lần với ông nhưng bị kết án hai lần: một lần 5 năm và thêm sáu năm, tổng cộng 11 năm tù.
Chị Trần thị Thúy bị tòa án tỉnh Bến Tre kết án nặng nhất là 8 năm trong nhóm gồm 7 người trong phiên xử hồi cuối tháng 5 năm 2011 về tội âm mưu lật đổ chính quyền theo điều 79 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.
SỐ PHẬN CỦA NHỮNG TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM
Thanh Quang (RFA) - Hiện ít nhất có 2 tù nhân lương tâm đang âm thầm chịu cảnh đọa đày oan khuất tại trại tù Xuân Lộc, Đồng Nai, đó là tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu và tù nhân tôn giáo Mai Thị Dung.
Bị giam cầm đã 34 năm
2.
Trường hợp thứ 2 là vợ chồng chị Mai thị Dung và anh Võ Văn Bửu.Vào lúc 7 giờ sáng ngày 05/08/2005 ông Bửu, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, mới ở tù về sau 3 năm giam cầm bị bọn CS xông đến bắt khi đang đi nên hai vợ chồng uất ức liền châm xăng tự thiêu mình mẩy bị cháy đen. Thay vì đưa vào bệnh viện cấp cứu thì họ đưa vào nhà giam. Khi thấy chị Dung quá suy yếu họ mới chuyển ra bệnh xá.
Cháu Tuyết Linh nói “lúc cha mẹ bị bắt chúng cháu mới 16 tuổi và 14 tuổi. Chúng cháu phải lo cho bà nội 81 tuổi.” Hơn 1 tháng sau khi giam giữ, họ thông báo chị Dung và chồng bị tuyên án 11 năm tù giam tại trại tù Bằng Lăng.
Khi đến thăm cháu tại căn nhà ẩm thấp đường sá sình lầy vì trời mưa rất to, tôi thấy cháu là một cô bé còm cỏi vì thiếu ăn và thiếu sự chăm sóc của cha mẹ. Cháu thật thảm thương gần 20 tuổi mà trông bé như một đứa trẻ chỉ hơn 10. Vậy mà cháu phải cõng bà nội trên lưng vì bà đi không nổi nữa. Hơn nữa, hai mắt bà bị mù vì khóc thương con. Tuyết Linh nói: “Cha mẹ cháu đấu tranh vì Đạo pháp. Từ khi cha mẹ bị tù đầy chúng cháu sống trong sự yêu thương đùm bọc của các vị đồng đạo tại tỉnh An Giang này. Ngoài ra, các cháu chưa nhận được sự trợ giúp nào của Người Ta!!!”. Ôi!!! Câu nói “Người Ta” đầy hàm ý!!!.
Cháu Tuyết Linh cho biết thêm hàng tháng nhóm phụ trách lo cho cái ăn và lo tiền thăm nuôi cha mẹ cháu trong tù là do nhóm chú Tám Diên em trai của Thầy Võ Văn Thanh Liêm – nhóm tu sĩ Phật giáo Hòa Hảo truyền thống. Hôm mùng 3 tháng Ba năm 2010 sau khi đi thăm cha mẹ cùng các vị đồng đạo của cha mẹ về, Tuyết Linh cho biết mẹ em chỉ có thể bò chứ không đi đứng bình thường được. Đến hôm 7/6 vừa qua Mỹ Linh có đi với các chú thăm cha mẹ lần nữa thì sức khỏe mẹ có vẻ đỡ hơn nhưng chân vẫn chưa đi được.
3.
Trường hợp thứ 3 là tu sĩ Trần Văn Út (tự Út Hòa Lạc), ban đêm cùng ngày 5/8 công an bao vây để bắt ông. Mẹ ông khóa cửa cẩn thận thì chính quyền cắt khóa và xông vào khống chế bắt ông đi. Ông không chấp nhận nên đã châm xăng tự thiêu. Ngọn lửa bốc cháy ông từ trần lúc 37 tuổi. Từ đó tới nay đã 5 năm trôi qua còn để lại vết thương cho gia đình. Mẹ ông là một cụ bà 84 tuổi sống chật vật khó khăn. Hàng ngày cụ nấu xôi mang ra chợ bán lấy tiền hương khói cho ông. Cụ hiện sống cùng người anh của ông Út là ông Trần Văn Chính (bộ đội trên chiến trường Cambodia và cũng là thương binh hy sinh một phần thân thể).
Ông Chính ngẹn ngào nói: “Chú Út tuy trẻ tuổi nhưng tâm hướng thiện ăn chay niệm Phật từ nhỏ. Trong xóm thanh niên nào phá làng phá xóm Chú Út khuyên nhủ và hướng dẫn theo Phật, theo Đức Thầy… Vì vậy, chính quyền căm ghét bao phen đàn áp khủng bố đánh đập. Ai ngờ đâu lần ấy chú tự thiêu không chấp nhận tham sanh uý tử trong chế độ “phi nhân phi đạo” này.
Mẹ chú Út nói: “Mỗi khi đám giỗ Út là công an bao vây không cho ai ra vào nhà vì sợ sẽ có sự nổi loạn. Người sống CS hành hạ đã đành mà người đã đã khuất cũng chẳng được yên. Đau lòng thay!!! Từ ngày con bà Tuẩn Đạo đến nay “Người Ta” cũng chưa một lần thăm hỏi!!!
4.
Trường hợp thứ 4 là ông Trần Văn Thiệt. Mùng 01 tháng Bảy âm lịch 2007 là ngày cúng giỗ của tu sĩ Út Hòa Lạc, các đồng đạo vì bị công an bao vây không cho vào nhà để cúng tu sĩ. Công an rượt quý đồng đạo chạy về nhà ông Trần Văn Thiệt.
Ông Thiệt lúc đó đang đốn tre, trên tay cầm cây mác. Bọn CS vu khống ông cầm cây mác chém công an, chống người thi hành công vụ. Ông Thiệt bị bắt quăng lên xe bít bùng chở đi. Trong xe bít bùng bọn công an CS cắt nhượng chân của ông Thiệt. Cộng sản tuyên án ông 3 năm tù giam. Khi được thăm nuôi, ông nói cho vợ con nghe chuyện công an cắt nhượng chân ông. Con trai lớn của ông Thiệt là trụ cột tài chính trong gia đình. Người này làm công nhân trong hãng nhớt tái chế chuyên mua nhớt cũ về nấu lại. Bất hạnh thay!!! Tai nạn xảy ra, con trai ông Thiệt bị phỏng nặng phải nằm bệnh viện chữa trị hai tháng. Gia đình ông Thiệt vốn nghèo khổ nay lại mắc nợ nần chồng chất vì lo chạy chữa thuốc thang chữa bệnh cho con trai. Ôi! Gia đình ông Thiệt đúng thiệt là bị “Họa vô đơn chí”.
Hình trái: Cúng giỗ tu sĩ PGHH Truyền Thống Lê Văn Mỏng.
http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2010/08/image017.jpg
Hình phải: CS không cho tín đồ PGHH Truyền Thống vào Tổ Đình ngày lễ khai sáng đạo ngày 18 tháng 5.
http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2010/08/image019.jpg
Nạn nhân bị bắt trong chiến dịch 05/08/2005 tất cả 14 người là:Võ Văn Thanh Liêm, Võ Văn Thanh Long, Tô Văn Mảnh, Nguyễn Văn Điền, Nguyễn Thanh Phong, Nguyễn Văn Thọ, Mai Thị Dung, Võ Văn Bữu, Dương Thị Tròn, Nguyễn Văn Sóc, Lê Văn Tín, Út Hòa Lạc, Nguyễn Thị Hà… Chỉ có Nguyễn Thị Hà được tạm tha ra khỏi nhà tù nhỏ tháng 9 năm 2009. Ông Trần Văn Thiệt thì bị bắt ngày 2/9/2007. Tất cả đều bị ngược đãi, bị tra tấn dã man trong tù nên sức khỏe đang suy kiệt.
Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Truyền Thống tại tỉnh An Giang sống hòa đồng đùm bọc nhau; ai cũng bình đẳng như nhau, không chức danh. Chú Lê Minh Triết nay ngoài 60 tuổi thâm niên ở tù trên 10 năm. Lúc trong lao tù CS, chú đã ở tù chung với Thượng tọa Thích Thiện Minh. Hiện tại, chú đang bị sự trù dập của chính quyền CS. Chú lãnh trách nhiệm cúng tế giỗ các vị tu sĩ đồng đạo đã hy sinh vì Đạo.
Bọn CS luôn cấm đoán ngăn cản làm khó dễ bách hại không cho tín đồ PGHH và thân nhân cúng giỗ người đã khuất. Cúng giỗ là tục lệ truyền thống văn hóa Việt từ ngàn xưa bày tỏ lòng kính trọng đối với người đã khuất (bạn bè, anh em, cha mẹ, ông bà, tiền nhân, anh hùng vị quốc vong thân…).
Chú Nguyễn Văn Lía, ngoài 60 tuổi cũng từng bị tù gần 3 năm, lãnh phần thăm viếng chăm sóc các gia đình tu sĩ và tín đồ bị CS bách hại. Một lần chú đang đi phân phát gạo cho gia đình tu sĩ và tín đồ bị ngục tù, công an CS dùng roi điện chích làm chú ấy té xe rồi đánh thêm tới khi chú bất tỉnh. Từ đó, chú bị điếc một bên tai vì đòn đánh của công an quá ác qúa hiểm. Lần khác, chú bị cộng sản đánh gẫy 6 cái bẹ sườn. Con chú là một nhà giáo bị công an gây cản trở không cho đi dạy học. Bọn CS gian ác muốn triệt đường sinh kế của gia đình chú.
Chú Bảy Long (trước kia là kết nghĩa của cụ Lê Quang Liêm) là người có khả năng dùng lý lẽ để đối đáp cũng bị cộng sản đánh đập rất nhiều lần. Ông Long giữ phần trách nhiệm thăm nuôi hàng tháng. Bà con tín đồ Phật giáo Hòa Hảo ở đây sống với nhau trong tình yêu thương, liên đới, đùm bọc; nhất là đối với những đồng đạo đang vì sống theo đạo Đức Thày mà bị đàn áp tù tội khốn khổ trong lao ngục cộng sản…
——————————
PGHH do Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ (1920-1947) khai sángngày 18 tháng 5 năm kỷ mão (4-7-1939), tại làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc (nay là tỉnh An Giang).
Giáo Lý PGHH:
1. Học Phật: chủ yếu dựa vào giáo lý đạo Phật được giản lược và thêm bớt đôi chút. Tinh thần chính là khuyên tín đồ ăn ngay ở hiền.
2. Tu nhân: tu “tứ ân hiếu nghĩa”- đó là: 1-Ân tổ tiên cha mẹ. 2-Ân đất nước. 3-Ân đồng bào nhân loại. 4-Ân tam bảo (Phật, Pháp, Tăng).
PGHH khuyên tín đồ vừa học Phật vừa tu nhân để tạo nên công đức để trở thành bậc hiền nhân. Tu hành phải dựa trên đạo đức (đạo làm người); Thiên kinh vạn điển hiếu nghĩa vi tiên (Hiếu Nghĩa trên cả ngàn vạn kinh điển). Dụng tu Tiên đạo, tiên tu Nhân đạo; Nhân đạo bất tu, Tiên tu viễn ký (Muốn tu thành Tiên Phật trước hết phải tu đạo làm người, đạo người mà không tu thì Tiên Phật còn xa vời).
PGHH chủ trương tu tại gia hơn là đi lễ chùa, giúp đỡ người nghèo hơn là cúng tiền xây chùa hay tổ chức lễ hội tốn kém. PGHH không có: tu sĩ, tổ chức giáo hội mà chỉ có một số chức sắc lo việc đạo và cả việc đời. Tín đồ PGHH thờ Phật, ông bà tổ tiên và các anh hùng tiên liệt có công với đất nước, không thờ các thần thánh nếu không rõ nguyên nhân.
Thánh tích PGHH:
1. Thánh địa PGHH: làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, nay thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Làng Hòa Hảo là nơi Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ (1920-1947) khai sáng đạo PGHH ngày 18 tháng 5 năm kỷ mão tức ngày 4-7-1939.
2. Tổ đình PGHH: ngôi nhà của ông bà Huỳnh Công Bộ, nơi sinh trưởng của Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ.
3. An Hòa Tự: là ngôi chùa do Đức Phật Thầy Tây An (1807-1856) đặt tên và do đệ tử của ngài xây dựng.
Đức Phật Thầy Tây An sáng lập Bửu Sơn Kỳ Hương hay Phật giáo Tứ ân, tiền thân của PGHH. Trải qua nhiều đời trụ trì và nhiều lần trùng tu, An Hòa Tự được xây thành mái ngói tường vôi từ năm 1936. Khi Huỳnh Giáo chủ khai sáng đạo PGHH, nhiều vị trong ban Trị sự chùa quy y với Đức Thầy và làm văn tự hiến chùa. Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ cung thỉnh lư hương từ tổ đình và an vị lư hương nơi chánh điện An Hòa Tự.
PGHH càng ngày càng phát triển, khiến người Pháp lo ngại. Từ tháng 5-1940 đến tháng 10-1942, Pháp liên tục giam giữ Đức Thầy ở nhiều nơi khác nhau. Do sự can thiệp của quân đội Nhật, Đức Thầy được thả và được đưa về sống ở Saigon từ tháng 10-1942.
Năm 1945 Nhật Bản đầu hàng Đồng Minh, Đức Thầy đóng một vai trò quan trọng trong phong trào giành độc lập dân tộc. Ngày 21 tháng 9 năm 1946, Đức Thầy thành lập Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng (VNDCXHĐ), gọi tắt là Dân Xã Đảng (DXĐ), được đồng bào miền Tây hưởng ứng mạnh mẽ. Tuyên ngôn Dân Xã Đảng do Đức Thầy công bố:
• Việt Nam Dân Xã Đảng, đảng dân chủ, chủ trương thiệt thi triệt để nguyên tắc chánh trị của chủ nghĩa dân chủ: “chủ quyền ở nơi toàn thể nhân dân, toàn dân chánh trị, thế tất đảng chống độc tài bất cứ hình thức nào.”
VMCS quyết tâm hãm hại Đức Thầy và PGHH vì:
• PGHH là một khối quần chúng có tổ chức khá chặt chẽ. Tín đồ của PGHH lại là nông dân Tây nam tin tưởng vào PGHH khinh ghét VẸM Hèn Khiếp Nhược Tàn Ác.
• PGHH chủ trương khẩn hoang, lập trại do nông dân làm chủ, vừa sản xuất, vừa tu học.
• Chủ trương của Đức Thầy được truyền bá, thì cộng sản không thể tuyên truyền và phát triển trong quần chúng nông thôn.
Bọn Vẹm xảo quyệt luôn tìm mọi cách giết hại ám sát tín đồ PGHH và những người yêu nước. Nhân một cuộc xô xát giữa DXĐ rồi mời Đức Thầy đến họp ngày 16 tháng 04 năm 1947 để giải quyết các cuộc xung đột giữa lực lượng hai bên tại Sa Đéc. Trên đường tham dự cuộc họp, đoàn của Đức Thầy bị tấn công tại kênh Đốc Vàng Hạ (thôn Tân Phú, Kiến Phong). Vẹm bắt cóc Đức Thầy đem đi mất tích (xin xem Ai Giết Đức Thầy… của Hứa Hoành http://doanket.orgfree.com/tongquat/hphuso.html và nhiều tài liệu khác…) để thấy cái Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác của Cộng Nô đối nghịch với sự hy sinh cống hiến cho tổ quốc VN cuả PGHH Truyền Thống.
Bào đệ Đức Thầy, Huỳnh Thạnh Mậu, bị VẸM giết năm 1945 vì đã tham gia cuộc biểu tình chống độc tài CS do tín đồ PGHH tổ chức tại Cần Thơ ngày mồng 3 tháng 8 năm Ất Dậu, nhằm ngày 8-9-1945. Ngày 2 tháng 9 năm Ất Dậu chúng đem NGƯỜI ra hành quyết cùng một lúc với Trần Văn Hoành (con của Trần Văn Soái) và Nguyễn Xuân Thiếp (thi sĩ Việt Châu). Sau đó, tại sân vận động cũ tín đồ có xây mộ bốn liệt sĩ Hòa Hảo (trong đó có một ngôi mộ vô danh) và cất miếu thờ, hằng năm đều có làm lễ kỷ niệm vào ngày mồng 2 tháng 9 âm lịch. Ngoài ra, Còn vô vàn tội ác của Cộng Nô đối với tín đồ PGHH.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 bọn Cộng Nô bắt giam, hành hạ, ngược đãi tín đồ PGHH hành đạo truyền thống tín lý của PGHH. Chúng còn Cướp trụ sở văn phòng Giáo hội PGHH Trung ương (Hội đồng Trị sự Trung Ương tại Ấp 1, thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) dùng làm văn phòng huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Ngoài ra, chúng Cướp luôn Viện Đại học Hòa Hảo được thành lập ở Long Xuyên năm 1972, sáu trường Trung học, hai bệnh viện ở tỉnh An Giang do PGHH điều hành và vài trăm độc giảng đường của PGHH.
Bọn Cộng Nô rất xảo quyệt “Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác”:
• Đối với các tôn giáo có liên hệ quốc tế như Phật giáo, Ky-Tô giáo La-Mã, các tông phái Tin Lành chúng có phần dè dặt khi đụng chạm vì sợ bị dân chúng và chính quyền các nước trên thế giới phản đối gây ảnh hưởng xấu đến ngoại giao hay ngoại thương.
. PGHH là một tôn giáo thuần túy Việt Nam không có liên hệ quốc tế nên chúng công khai thẳng tay đàn áp.
• Kiếm đủ mọi cách hủy diệt những di tích lịch sử của PGHH. Ngày 10-11-2005, phá bỏ Thư viện Thánh địa PGHH. Tháng 04-2008, đập phá hai ngôi chợ tên là Chợ Đình và chợ Mỹ Lương do Đức ông Huỳnh Công Bộ thiết lập gần Tổ đình PGHH. Vào tháng 3 năm 2010, lấy lý do trùng tu An Hòa Tự để đập phá An Hòa Tự trong khi An Hòa Tự vẫn đang ở tình trạng hoàn hảo do nhờ tín đồ chăm sóc hàng ngày.
Bọn CS vốn là Cộng Nô chủ trương cắt đứt quá khứ với hiện tại, xóa bỏ tất cả những truyền thống văn hóa tiêu hủy những tài liệu lịch sử, di tích văn hóa, tượng đài, đền miếu của tiền nhân của các anh hùng vị quốc vong thân nhằm chôn vùi quá khứ hủy diệt truyền thống hào hùng của dân tộc VN nói chung và của PGHH nói riêng: Hủy Diệt Cương Thường Xúi Người Cắt Đứt Mọi Đường Hiếu Trung để chúng được dễ dàng làm Nô Lệ cho lý thuyết CS không tưởng mà thực chất làm tay sai cho ngoại bang miễn là chúng được phủ phê được cướp đoạt được Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác
PGHH Truyền Thống là sự tiếp nối kế thừa và phát huy quảng đại truyền thống hào hùng bất khuất của lịch sử VN và cũng là sự tiếp truyền thống hoằng dương Phật Pháp từ Đức Phật Thích Ca Mâu Ni truyền vào nước ta hoà hợp với Việt tộc tính trải qua cac triều đại Đinh Lê Lý Trần.
Đạo Phật hưng thịnh nhất ở đời Lý đời Trần là cũng nhờ các vị tăng lúc bấy giờ biết phát triển khả năng thích nghi sẵn có của đạo Phật phù hợp với dân tộc tính và cơ duyên của chúng sinh trong nước. Thay vì mô phỏng mù quáng, các vị tăng đời Lý đời Trần khéo biến Thiền tông Trung Hoa thành một môn Thiền Việt Nam, phối hợp tu xuất thế và nhập thế. Các Ngài Điều ngự Giác hoàng, Pháp Loa và Huyền Quang đời Trần thành lập một Thiền phái hoàn toàn Việt Nam lấy tên: phái Trúc Lâm Yên Tử. Trúc Lâm xây dựng Thiền lý trên căn bản “Nhập thế” và “Xuất thế”, trong lúc ấy Thiền tông Trung Hoa chỉ thuần có một mặt “xuất thế” mà thôi. Nhờ dung hợp cả hai phương diện Nhập thế và Xuất thế, đạo Phật đời Trần cũng như đời Lý gây được tinh thần sùng mộ đạo đức và tính khí thanh tao thoát tục, chẳng những trong dân gian mà cả trong hàng quan khanh vua chúa. Thấm nhuần Thiền lý, vua quan nhà Trần mặc dù lăn lộn trong chỗ quyền môn vẫn không mang nặng cái bệnh tham danh trục lợi. Khi mọi việc an bày, có nhiều vị vua nhường ngôi quan cáo lão để đi tu. Nhờ đã hoàn thành giai đoạn nhập thế nên họ dễ tiến lên con đường xuất thế. Những vị tăng đã xuất thế trở lại nhập thế khi quốc gia hữu sự. Như Tuệ trung Thượng sĩ (Trần Quốc Tảng con Hưng Đạo Vương) khi nghe giặc Nguyên xâm lăng nước ta từ chốn Thiền lâm cởi áo cà sa mặc lấy chiến bào ra trận rồi khi đất nước thanh bình bèn vứt chiến bào mặc lại áo cà sa.
Đáng buồn thay!!! Từ khi các vị Tổ bên Trung hoa ngưng việc truyền y phó bát đến nay, phái Thần Tú càng lúc càng mạnh không những ở Trung Hoa mà còn truyền qua xứ ta. Họ bày ra cách thờ cúng đầy thinh, âm, sắc, tướng (đờn, đẩu, trống, phách, lầu, phướn, sá hạc v.v…) làm việc hữu hình, hữu ảnh. Dân chúng ta dần dần theo đó mà xa lần mối đạo vô vi chánh pháp của Đức Phật. Các ngôi chùa miễu phần nhiều chỉ là cái vỏ để các tà sư làm mê hoặc thập phương lợi dụng việc lo cơm ấm áo vậy thôi. Họ không chú vào việc dắt người đến chỗ sáng sủa giải thoát cho nên có người lên án cho cảnh chùa là chỗ chứa những phần tử ăn bám của xã hội là tổ chức mê hoặc lòng dân.
Vào đầu thế kỷ thứ 19, Đức Phật Thầy Tây An xuất hiện lập nên giáo hệ Bửu Sơn Kỳ Hương. Khai thị pháp môn Tu Nhân Học Phật là khôi phục thịnh huống đạo Phật đời Lý đời Trần mà còn xây dựng lên một nền Phật-giáo hoàn toàn dân tộc. Đức Thày Huỳnh Phú Sổ sáng lập PGHH với đại nguyện: “Khắp nơi trong nước, cảnh già lam được nhiệt liệt dựng lên, ở mỗi gia đình, ngoài việc thờ phượng tổ tiên, còn có ngôi thờ Tam bảo.
Thưa quý vị, PGHH đã đóng góp xương máu cho nền độc lập của dân tộc và góp phần công đức tạo lập nên nền Cộng Hòa đệ I và đệ II. Gỉả sử không có sự đóng góp xương máu của họ thì miền tây nam bộ VN đã lọt vào tay CS thì làm gì có đệ I & II Cộng Hòa. Với tinh thần “lá lành đùm lá rách” và “người trong một nước ta thương nhau cùng” cũng như ý nghĩa của “Hiệp Thông” (chúng ta cùng hiệp sức lại cảm thông với nhau để chiến thắng nghịch cảnh chiến thắng cái Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác…). Đây cũng là “United We Stand” (Đoàn kết lại với nhau chúng ta đứng lên để chiến thắng). Thu Trâm cầu xin quý vị mở rộng cõi lòng quan tâm hổ trợ cho những người PGHH Truyền Thống này; Họ là những người bị đời bỏ quên từ lâu lắm rồi.
Nguyễn Thu Trâm
Bình Dương, ngày 07 tháng 07 năm 2010
Trường hợp thứ 2 là vợ chồng chị Mai thị Dung và anh Võ Văn Bửu.Vào lúc 7 giờ sáng ngày 05/08/2005 ông Bửu, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, mới ở tù về sau 3 năm giam cầm bị bọn CS xông đến bắt khi đang đi nên hai vợ chồng uất ức liền châm xăng tự thiêu mình mẩy bị cháy đen. Thay vì đưa vào bệnh viện cấp cứu thì họ đưa vào nhà giam. Khi thấy chị Dung quá suy yếu họ mới chuyển ra bệnh xá.
Cháu Tuyết Linh nói “lúc cha mẹ bị bắt chúng cháu mới 16 tuổi và 14 tuổi. Chúng cháu phải lo cho bà nội 81 tuổi.” Hơn 1 tháng sau khi giam giữ, họ thông báo chị Dung và chồng bị tuyên án 11 năm tù giam tại trại tù Bằng Lăng.
Khi đến thăm cháu tại căn nhà ẩm thấp đường sá sình lầy vì trời mưa rất to, tôi thấy cháu là một cô bé còm cỏi vì thiếu ăn và thiếu sự chăm sóc của cha mẹ. Cháu thật thảm thương gần 20 tuổi mà trông bé như một đứa trẻ chỉ hơn 10. Vậy mà cháu phải cõng bà nội trên lưng vì bà đi không nổi nữa. Hơn nữa, hai mắt bà bị mù vì khóc thương con. Tuyết Linh nói: “Cha mẹ cháu đấu tranh vì Đạo pháp. Từ khi cha mẹ bị tù đầy chúng cháu sống trong sự yêu thương đùm bọc của các vị đồng đạo tại tỉnh An Giang này. Ngoài ra, các cháu chưa nhận được sự trợ giúp nào của Người Ta!!!”. Ôi!!! Câu nói “Người Ta” đầy hàm ý!!!.
Cháu Tuyết Linh cho biết thêm hàng tháng nhóm phụ trách lo cho cái ăn và lo tiền thăm nuôi cha mẹ cháu trong tù là do nhóm chú Tám Diên em trai của Thầy Võ Văn Thanh Liêm – nhóm tu sĩ Phật giáo Hòa Hảo truyền thống. Hôm mùng 3 tháng Ba năm 2010 sau khi đi thăm cha mẹ cùng các vị đồng đạo của cha mẹ về, Tuyết Linh cho biết mẹ em chỉ có thể bò chứ không đi đứng bình thường được. Đến hôm 7/6 vừa qua Mỹ Linh có đi với các chú thăm cha mẹ lần nữa thì sức khỏe mẹ có vẻ đỡ hơn nhưng chân vẫn chưa đi được.
3.
Trường hợp thứ 3 là tu sĩ Trần Văn Út (tự Út Hòa Lạc), ban đêm cùng ngày 5/8 công an bao vây để bắt ông. Mẹ ông khóa cửa cẩn thận thì chính quyền cắt khóa và xông vào khống chế bắt ông đi. Ông không chấp nhận nên đã châm xăng tự thiêu. Ngọn lửa bốc cháy ông từ trần lúc 37 tuổi. Từ đó tới nay đã 5 năm trôi qua còn để lại vết thương cho gia đình. Mẹ ông là một cụ bà 84 tuổi sống chật vật khó khăn. Hàng ngày cụ nấu xôi mang ra chợ bán lấy tiền hương khói cho ông. Cụ hiện sống cùng người anh của ông Út là ông Trần Văn Chính (bộ đội trên chiến trường Cambodia và cũng là thương binh hy sinh một phần thân thể).
Ông Chính ngẹn ngào nói: “Chú Út tuy trẻ tuổi nhưng tâm hướng thiện ăn chay niệm Phật từ nhỏ. Trong xóm thanh niên nào phá làng phá xóm Chú Út khuyên nhủ và hướng dẫn theo Phật, theo Đức Thầy… Vì vậy, chính quyền căm ghét bao phen đàn áp khủng bố đánh đập. Ai ngờ đâu lần ấy chú tự thiêu không chấp nhận tham sanh uý tử trong chế độ “phi nhân phi đạo” này.
Mẹ chú Út nói: “Mỗi khi đám giỗ Út là công an bao vây không cho ai ra vào nhà vì sợ sẽ có sự nổi loạn. Người sống CS hành hạ đã đành mà người đã đã khuất cũng chẳng được yên. Đau lòng thay!!! Từ ngày con bà Tuẩn Đạo đến nay “Người Ta” cũng chưa một lần thăm hỏi!!!
4.
Trường hợp thứ 4 là ông Trần Văn Thiệt. Mùng 01 tháng Bảy âm lịch 2007 là ngày cúng giỗ của tu sĩ Út Hòa Lạc, các đồng đạo vì bị công an bao vây không cho vào nhà để cúng tu sĩ. Công an rượt quý đồng đạo chạy về nhà ông Trần Văn Thiệt.
Ông Thiệt lúc đó đang đốn tre, trên tay cầm cây mác. Bọn CS vu khống ông cầm cây mác chém công an, chống người thi hành công vụ. Ông Thiệt bị bắt quăng lên xe bít bùng chở đi. Trong xe bít bùng bọn công an CS cắt nhượng chân của ông Thiệt. Cộng sản tuyên án ông 3 năm tù giam. Khi được thăm nuôi, ông nói cho vợ con nghe chuyện công an cắt nhượng chân ông. Con trai lớn của ông Thiệt là trụ cột tài chính trong gia đình. Người này làm công nhân trong hãng nhớt tái chế chuyên mua nhớt cũ về nấu lại. Bất hạnh thay!!! Tai nạn xảy ra, con trai ông Thiệt bị phỏng nặng phải nằm bệnh viện chữa trị hai tháng. Gia đình ông Thiệt vốn nghèo khổ nay lại mắc nợ nần chồng chất vì lo chạy chữa thuốc thang chữa bệnh cho con trai. Ôi! Gia đình ông Thiệt đúng thiệt là bị “Họa vô đơn chí”.
Hình trái: Cúng giỗ tu sĩ PGHH Truyền Thống Lê Văn Mỏng.
http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2010/08/image017.jpg
Hình phải: CS không cho tín đồ PGHH Truyền Thống vào Tổ Đình ngày lễ khai sáng đạo ngày 18 tháng 5.
http://nguoivietboston.com/wp-content/uploads/2010/08/image019.jpg
Nạn nhân bị bắt trong chiến dịch 05/08/2005 tất cả 14 người là:Võ Văn Thanh Liêm, Võ Văn Thanh Long, Tô Văn Mảnh, Nguyễn Văn Điền, Nguyễn Thanh Phong, Nguyễn Văn Thọ, Mai Thị Dung, Võ Văn Bữu, Dương Thị Tròn, Nguyễn Văn Sóc, Lê Văn Tín, Út Hòa Lạc, Nguyễn Thị Hà… Chỉ có Nguyễn Thị Hà được tạm tha ra khỏi nhà tù nhỏ tháng 9 năm 2009. Ông Trần Văn Thiệt thì bị bắt ngày 2/9/2007. Tất cả đều bị ngược đãi, bị tra tấn dã man trong tù nên sức khỏe đang suy kiệt.
Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Truyền Thống tại tỉnh An Giang sống hòa đồng đùm bọc nhau; ai cũng bình đẳng như nhau, không chức danh. Chú Lê Minh Triết nay ngoài 60 tuổi thâm niên ở tù trên 10 năm. Lúc trong lao tù CS, chú đã ở tù chung với Thượng tọa Thích Thiện Minh. Hiện tại, chú đang bị sự trù dập của chính quyền CS. Chú lãnh trách nhiệm cúng tế giỗ các vị tu sĩ đồng đạo đã hy sinh vì Đạo.
Bọn CS luôn cấm đoán ngăn cản làm khó dễ bách hại không cho tín đồ PGHH và thân nhân cúng giỗ người đã khuất. Cúng giỗ là tục lệ truyền thống văn hóa Việt từ ngàn xưa bày tỏ lòng kính trọng đối với người đã khuất (bạn bè, anh em, cha mẹ, ông bà, tiền nhân, anh hùng vị quốc vong thân…).
Chú Nguyễn Văn Lía, ngoài 60 tuổi cũng từng bị tù gần 3 năm, lãnh phần thăm viếng chăm sóc các gia đình tu sĩ và tín đồ bị CS bách hại. Một lần chú đang đi phân phát gạo cho gia đình tu sĩ và tín đồ bị ngục tù, công an CS dùng roi điện chích làm chú ấy té xe rồi đánh thêm tới khi chú bất tỉnh. Từ đó, chú bị điếc một bên tai vì đòn đánh của công an quá ác qúa hiểm. Lần khác, chú bị cộng sản đánh gẫy 6 cái bẹ sườn. Con chú là một nhà giáo bị công an gây cản trở không cho đi dạy học. Bọn CS gian ác muốn triệt đường sinh kế của gia đình chú.
Chú Bảy Long (trước kia là kết nghĩa của cụ Lê Quang Liêm) là người có khả năng dùng lý lẽ để đối đáp cũng bị cộng sản đánh đập rất nhiều lần. Ông Long giữ phần trách nhiệm thăm nuôi hàng tháng. Bà con tín đồ Phật giáo Hòa Hảo ở đây sống với nhau trong tình yêu thương, liên đới, đùm bọc; nhất là đối với những đồng đạo đang vì sống theo đạo Đức Thày mà bị đàn áp tù tội khốn khổ trong lao ngục cộng sản…
——————————
PGHH do Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ (1920-1947) khai sángngày 18 tháng 5 năm kỷ mão (4-7-1939), tại làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc (nay là tỉnh An Giang).
Giáo Lý PGHH:
1. Học Phật: chủ yếu dựa vào giáo lý đạo Phật được giản lược và thêm bớt đôi chút. Tinh thần chính là khuyên tín đồ ăn ngay ở hiền.
2. Tu nhân: tu “tứ ân hiếu nghĩa”- đó là: 1-Ân tổ tiên cha mẹ. 2-Ân đất nước. 3-Ân đồng bào nhân loại. 4-Ân tam bảo (Phật, Pháp, Tăng).
PGHH khuyên tín đồ vừa học Phật vừa tu nhân để tạo nên công đức để trở thành bậc hiền nhân. Tu hành phải dựa trên đạo đức (đạo làm người); Thiên kinh vạn điển hiếu nghĩa vi tiên (Hiếu Nghĩa trên cả ngàn vạn kinh điển). Dụng tu Tiên đạo, tiên tu Nhân đạo; Nhân đạo bất tu, Tiên tu viễn ký (Muốn tu thành Tiên Phật trước hết phải tu đạo làm người, đạo người mà không tu thì Tiên Phật còn xa vời).
PGHH chủ trương tu tại gia hơn là đi lễ chùa, giúp đỡ người nghèo hơn là cúng tiền xây chùa hay tổ chức lễ hội tốn kém. PGHH không có: tu sĩ, tổ chức giáo hội mà chỉ có một số chức sắc lo việc đạo và cả việc đời. Tín đồ PGHH thờ Phật, ông bà tổ tiên và các anh hùng tiên liệt có công với đất nước, không thờ các thần thánh nếu không rõ nguyên nhân.
Thánh tích PGHH:
1. Thánh địa PGHH: làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, nay thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Làng Hòa Hảo là nơi Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ (1920-1947) khai sáng đạo PGHH ngày 18 tháng 5 năm kỷ mão tức ngày 4-7-1939.
2. Tổ đình PGHH: ngôi nhà của ông bà Huỳnh Công Bộ, nơi sinh trưởng của Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ.
3. An Hòa Tự: là ngôi chùa do Đức Phật Thầy Tây An (1807-1856) đặt tên và do đệ tử của ngài xây dựng.
Đức Phật Thầy Tây An sáng lập Bửu Sơn Kỳ Hương hay Phật giáo Tứ ân, tiền thân của PGHH. Trải qua nhiều đời trụ trì và nhiều lần trùng tu, An Hòa Tự được xây thành mái ngói tường vôi từ năm 1936. Khi Huỳnh Giáo chủ khai sáng đạo PGHH, nhiều vị trong ban Trị sự chùa quy y với Đức Thầy và làm văn tự hiến chùa. Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ cung thỉnh lư hương từ tổ đình và an vị lư hương nơi chánh điện An Hòa Tự.
PGHH càng ngày càng phát triển, khiến người Pháp lo ngại. Từ tháng 5-1940 đến tháng 10-1942, Pháp liên tục giam giữ Đức Thầy ở nhiều nơi khác nhau. Do sự can thiệp của quân đội Nhật, Đức Thầy được thả và được đưa về sống ở Saigon từ tháng 10-1942.
Năm 1945 Nhật Bản đầu hàng Đồng Minh, Đức Thầy đóng một vai trò quan trọng trong phong trào giành độc lập dân tộc. Ngày 21 tháng 9 năm 1946, Đức Thầy thành lập Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng (VNDCXHĐ), gọi tắt là Dân Xã Đảng (DXĐ), được đồng bào miền Tây hưởng ứng mạnh mẽ. Tuyên ngôn Dân Xã Đảng do Đức Thầy công bố:
• Việt Nam Dân Xã Đảng, đảng dân chủ, chủ trương thiệt thi triệt để nguyên tắc chánh trị của chủ nghĩa dân chủ: “chủ quyền ở nơi toàn thể nhân dân, toàn dân chánh trị, thế tất đảng chống độc tài bất cứ hình thức nào.”
VMCS quyết tâm hãm hại Đức Thầy và PGHH vì:
• PGHH là một khối quần chúng có tổ chức khá chặt chẽ. Tín đồ của PGHH lại là nông dân Tây nam tin tưởng vào PGHH khinh ghét VẸM Hèn Khiếp Nhược Tàn Ác.
• PGHH chủ trương khẩn hoang, lập trại do nông dân làm chủ, vừa sản xuất, vừa tu học.
• Chủ trương của Đức Thầy được truyền bá, thì cộng sản không thể tuyên truyền và phát triển trong quần chúng nông thôn.
Bọn Vẹm xảo quyệt luôn tìm mọi cách giết hại ám sát tín đồ PGHH và những người yêu nước. Nhân một cuộc xô xát giữa DXĐ rồi mời Đức Thầy đến họp ngày 16 tháng 04 năm 1947 để giải quyết các cuộc xung đột giữa lực lượng hai bên tại Sa Đéc. Trên đường tham dự cuộc họp, đoàn của Đức Thầy bị tấn công tại kênh Đốc Vàng Hạ (thôn Tân Phú, Kiến Phong). Vẹm bắt cóc Đức Thầy đem đi mất tích (xin xem Ai Giết Đức Thầy… của Hứa Hoành http://doanket.orgfree.com/tongquat/hphuso.html và nhiều tài liệu khác…) để thấy cái Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác của Cộng Nô đối nghịch với sự hy sinh cống hiến cho tổ quốc VN cuả PGHH Truyền Thống.
Bào đệ Đức Thầy, Huỳnh Thạnh Mậu, bị VẸM giết năm 1945 vì đã tham gia cuộc biểu tình chống độc tài CS do tín đồ PGHH tổ chức tại Cần Thơ ngày mồng 3 tháng 8 năm Ất Dậu, nhằm ngày 8-9-1945. Ngày 2 tháng 9 năm Ất Dậu chúng đem NGƯỜI ra hành quyết cùng một lúc với Trần Văn Hoành (con của Trần Văn Soái) và Nguyễn Xuân Thiếp (thi sĩ Việt Châu). Sau đó, tại sân vận động cũ tín đồ có xây mộ bốn liệt sĩ Hòa Hảo (trong đó có một ngôi mộ vô danh) và cất miếu thờ, hằng năm đều có làm lễ kỷ niệm vào ngày mồng 2 tháng 9 âm lịch. Ngoài ra, Còn vô vàn tội ác của Cộng Nô đối với tín đồ PGHH.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 bọn Cộng Nô bắt giam, hành hạ, ngược đãi tín đồ PGHH hành đạo truyền thống tín lý của PGHH. Chúng còn Cướp trụ sở văn phòng Giáo hội PGHH Trung ương (Hội đồng Trị sự Trung Ương tại Ấp 1, thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) dùng làm văn phòng huyện Phú Tân, tỉnh An Giang. Ngoài ra, chúng Cướp luôn Viện Đại học Hòa Hảo được thành lập ở Long Xuyên năm 1972, sáu trường Trung học, hai bệnh viện ở tỉnh An Giang do PGHH điều hành và vài trăm độc giảng đường của PGHH.
Bọn Cộng Nô rất xảo quyệt “Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác”:
• Đối với các tôn giáo có liên hệ quốc tế như Phật giáo, Ky-Tô giáo La-Mã, các tông phái Tin Lành chúng có phần dè dặt khi đụng chạm vì sợ bị dân chúng và chính quyền các nước trên thế giới phản đối gây ảnh hưởng xấu đến ngoại giao hay ngoại thương.
. PGHH là một tôn giáo thuần túy Việt Nam không có liên hệ quốc tế nên chúng công khai thẳng tay đàn áp.
• Kiếm đủ mọi cách hủy diệt những di tích lịch sử của PGHH. Ngày 10-11-2005, phá bỏ Thư viện Thánh địa PGHH. Tháng 04-2008, đập phá hai ngôi chợ tên là Chợ Đình và chợ Mỹ Lương do Đức ông Huỳnh Công Bộ thiết lập gần Tổ đình PGHH. Vào tháng 3 năm 2010, lấy lý do trùng tu An Hòa Tự để đập phá An Hòa Tự trong khi An Hòa Tự vẫn đang ở tình trạng hoàn hảo do nhờ tín đồ chăm sóc hàng ngày.
Bọn CS vốn là Cộng Nô chủ trương cắt đứt quá khứ với hiện tại, xóa bỏ tất cả những truyền thống văn hóa tiêu hủy những tài liệu lịch sử, di tích văn hóa, tượng đài, đền miếu của tiền nhân của các anh hùng vị quốc vong thân nhằm chôn vùi quá khứ hủy diệt truyền thống hào hùng của dân tộc VN nói chung và của PGHH nói riêng: Hủy Diệt Cương Thường Xúi Người Cắt Đứt Mọi Đường Hiếu Trung để chúng được dễ dàng làm Nô Lệ cho lý thuyết CS không tưởng mà thực chất làm tay sai cho ngoại bang miễn là chúng được phủ phê được cướp đoạt được Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác
PGHH Truyền Thống là sự tiếp nối kế thừa và phát huy quảng đại truyền thống hào hùng bất khuất của lịch sử VN và cũng là sự tiếp truyền thống hoằng dương Phật Pháp từ Đức Phật Thích Ca Mâu Ni truyền vào nước ta hoà hợp với Việt tộc tính trải qua cac triều đại Đinh Lê Lý Trần.
Đạo Phật hưng thịnh nhất ở đời Lý đời Trần là cũng nhờ các vị tăng lúc bấy giờ biết phát triển khả năng thích nghi sẵn có của đạo Phật phù hợp với dân tộc tính và cơ duyên của chúng sinh trong nước. Thay vì mô phỏng mù quáng, các vị tăng đời Lý đời Trần khéo biến Thiền tông Trung Hoa thành một môn Thiền Việt Nam, phối hợp tu xuất thế và nhập thế. Các Ngài Điều ngự Giác hoàng, Pháp Loa và Huyền Quang đời Trần thành lập một Thiền phái hoàn toàn Việt Nam lấy tên: phái Trúc Lâm Yên Tử. Trúc Lâm xây dựng Thiền lý trên căn bản “Nhập thế” và “Xuất thế”, trong lúc ấy Thiền tông Trung Hoa chỉ thuần có một mặt “xuất thế” mà thôi. Nhờ dung hợp cả hai phương diện Nhập thế và Xuất thế, đạo Phật đời Trần cũng như đời Lý gây được tinh thần sùng mộ đạo đức và tính khí thanh tao thoát tục, chẳng những trong dân gian mà cả trong hàng quan khanh vua chúa. Thấm nhuần Thiền lý, vua quan nhà Trần mặc dù lăn lộn trong chỗ quyền môn vẫn không mang nặng cái bệnh tham danh trục lợi. Khi mọi việc an bày, có nhiều vị vua nhường ngôi quan cáo lão để đi tu. Nhờ đã hoàn thành giai đoạn nhập thế nên họ dễ tiến lên con đường xuất thế. Những vị tăng đã xuất thế trở lại nhập thế khi quốc gia hữu sự. Như Tuệ trung Thượng sĩ (Trần Quốc Tảng con Hưng Đạo Vương) khi nghe giặc Nguyên xâm lăng nước ta từ chốn Thiền lâm cởi áo cà sa mặc lấy chiến bào ra trận rồi khi đất nước thanh bình bèn vứt chiến bào mặc lại áo cà sa.
Đáng buồn thay!!! Từ khi các vị Tổ bên Trung hoa ngưng việc truyền y phó bát đến nay, phái Thần Tú càng lúc càng mạnh không những ở Trung Hoa mà còn truyền qua xứ ta. Họ bày ra cách thờ cúng đầy thinh, âm, sắc, tướng (đờn, đẩu, trống, phách, lầu, phướn, sá hạc v.v…) làm việc hữu hình, hữu ảnh. Dân chúng ta dần dần theo đó mà xa lần mối đạo vô vi chánh pháp của Đức Phật. Các ngôi chùa miễu phần nhiều chỉ là cái vỏ để các tà sư làm mê hoặc thập phương lợi dụng việc lo cơm ấm áo vậy thôi. Họ không chú vào việc dắt người đến chỗ sáng sủa giải thoát cho nên có người lên án cho cảnh chùa là chỗ chứa những phần tử ăn bám của xã hội là tổ chức mê hoặc lòng dân.
Vào đầu thế kỷ thứ 19, Đức Phật Thầy Tây An xuất hiện lập nên giáo hệ Bửu Sơn Kỳ Hương. Khai thị pháp môn Tu Nhân Học Phật là khôi phục thịnh huống đạo Phật đời Lý đời Trần mà còn xây dựng lên một nền Phật-giáo hoàn toàn dân tộc. Đức Thày Huỳnh Phú Sổ sáng lập PGHH với đại nguyện: “Khắp nơi trong nước, cảnh già lam được nhiệt liệt dựng lên, ở mỗi gia đình, ngoài việc thờ phượng tổ tiên, còn có ngôi thờ Tam bảo.
Thưa quý vị, PGHH đã đóng góp xương máu cho nền độc lập của dân tộc và góp phần công đức tạo lập nên nền Cộng Hòa đệ I và đệ II. Gỉả sử không có sự đóng góp xương máu của họ thì miền tây nam bộ VN đã lọt vào tay CS thì làm gì có đệ I & II Cộng Hòa. Với tinh thần “lá lành đùm lá rách” và “người trong một nước ta thương nhau cùng” cũng như ý nghĩa của “Hiệp Thông” (chúng ta cùng hiệp sức lại cảm thông với nhau để chiến thắng nghịch cảnh chiến thắng cái Hèn, Khiếp Nhược, Tàn Ác…). Đây cũng là “United We Stand” (Đoàn kết lại với nhau chúng ta đứng lên để chiến thắng). Thu Trâm cầu xin quý vị mở rộng cõi lòng quan tâm hổ trợ cho những người PGHH Truyền Thống này; Họ là những người bị đời bỏ quên từ lâu lắm rồi.
Nguyễn Thu Trâm
Bình Dương, ngày 07 tháng 07 năm 2010

No comments:
Post a Comment