Tuesday, March 12, 2013



Tình trạng sức khỏe của bà Hồ Thị Bích Khương trong tù

Hòa Ái, phóng viên RFA
2013-03-12
 
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
hothi-bich-khuong-305.jpg
Bà Hồ Thị Bích Khương trong phiên phúc thẩm tại Tòa án tỉnh Nghệ An hôm 30/5/2012
AFP photo
Tin mà đài chúng tôi nhận được hiện tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương hiện đang bị tiêm một loại thuốc mà trại giam nói để chữa trị bệnh đau đầu. Tuy nhiên bản thân bà Hồ Thị Bích Khương không chấp nhận. Hòa Ái có cuộc trao đổi với chị gái của bà Hồ Thị Bích Khương sau lần thăm nuôi mới nhất.
Hòa Ái: Thưa bà Hồ Thị Lan, được biết là bà vừa mới thăm em gái của mình là tù nhân lương tâm Hồ Thị Bích Khương về. Qua lần thăm mới nhất này, tình trạng sức khỏe của bà Hồ Thị Bích Khương như thế nào?
Bà Hồ Thị Lan: Nói chung thì chị ấy cũng không khỏe lắm đâu. Da thì khô, mắt thâm đen thì tôi tưởng ai đánh đập nhưng khi tôi hỏi thì nói là không phải. Tại vì không ngủ được thì bị như thế. Và có trao đổi lại thì trong thời gian 6,7 tháng ở ngoài đó, người ta tiêm thuốc, nói là thuốc tuần hoàn não nhưng mà Khương đòi xem thuốc tiêm đó là loại thuốc gì thì họ không cho xem. Khương nghĩ đây không phải là thuốc tuần hoàn não vì thuốc tiêm này làm Khương dần mất đi trí nhớ đấy ạ.
Hòa Ái: Theo tình trạng như vậy thì bà Hồ Thị Bích Khương có yêu cầu không tiếp tục tiêm loại thuốc được nói là tuần hoàn não hay không?
Bà Hồ Thị Lan: Cái đó thì tôi cũng không biết vì là chị Khương đau đầu và nói chung vì sức khỏe không tốt cho nên chỉ yêu cầu được khám và chữa bệnh. Khương nói là nhiều khi đau đớn quá thì vẫn cứ để cho họ tiêm thôi. Khương vẫn nghi vấn và vẫn đòi xem thuốc tiêm cho mình đó là thuốc gì nhưng họ không cho. Nói chung thường ngày vẫn cứ đau, đau đầu và trí nhớ không được tốt cho nên yêu cầu tiêm thuốc tuần hoàn não nhưng thực tế không phải.
Hòa Ái: Qua những lần thăm nuôi trước đây, bà có cho biết là bà Hồ Thị Bích Khương bị biệt giam. Hiện nay thì ra sao dạ?
Bà Hồ Thị Lan: Đó là những tháng trước ở trong Tết, còn bây giờ Khương được ra và được phân công vào đội trực sinh. Cũng làm việc rồi nhưng mà Khương nói là họ quản chế, họ giám sát đến mức là không cho giao dịch và nói chuyện với bất kỳ ai. Nói chung là lầm lũi như một bóng ma. Họ khống chế mọi chuyện.
Hòa Ái: Riêng về tình trạng xương vai bị gãy do trước đây bà Hồ Thị Bích Khương bị đánh hội đồng trong tù. Trong lần thăm này, tình trạng xương vai bị gãy có được chữa lành chưa, thưa bà?
Bà Hồ Thị Lan: Cái xương vai của chị Khương trước đây cho đến giờ, từ ngày vào đó bị công an lôi kéo nghiêm khắc cũng ảnh hưởng rồi, bị bọn phạm nhân đánh hội đồng nên xương vai cũng bị rơi ra. Yêu cầu đi chữa thì chưa được giải quyết. Kỳ rồi vào thì tôi thấy có một thư của ông bác sĩ như là Đức Doãn, đã gửi đến cho trại nói là “Tổ chức Nhân quyền Ái hữu Quốc tế yêu cầu đưa chị Khương đi chữa”. Tuy nhiên trại bảo là họ không đủ thẩm quyền.
Hòa Ái: Khi trại nói không có thẩm quyền quyết định thì họ có hướng dẫn thủ tục phải chuyển yêu cầu lên cấp cao hơn như thế nào không?
Bà Hồ Thị Lan: Không, họ không hướng dẫn gì cả. Họ bảo họ không đủ thẩm quyền thì thôi chứ họ không nói gì hết.
Hòa Ái: Vậy gia đình có ý định làm đơn kêu cứu hay khiếu nại gì hay không sau lần thăm này với tình trạng sức khỏe của bà Hồ Thị Bích Khương hiện nay?
Bà Hồ Thị Lan: Nói thật với chị, gia đình nhà tôi là là những người dân quê mộc mạc và trình độ hiểu hiểu biết cũng không được như người khác cho nên chúng tôi cũng chẳng biết làm sao cả. Khương có nói như thế này: Khương nói khi về nếu có ai liên hệ thì hãy nói ý nguyện của chị Khương là có một phái đoàn của tổ chức nhân quyền nào đó đến trực tiếp gặp Khương và trại để đối chất lại tất cả những sự oan trái nghiệt ngã ở trong nhà tù. Khương ở trong trại đó là cũng vì mọi người mà Khương đi đấu tranh đòi lại công bằng. Bây giờ con cái của Khương ở nhà cũng cực khổ và vất vả thì Khương cũng rất đau lòng. Khương mong mọi người quan tâm giúp đỡ. Nếu như không giúp đỡ được thì yêu cầu giúp cho mẹ con Khương đi tị nạn vì Khương không thể chịu nổi được chế độ này nữa. Khương nói như thế.
Hòa Ái: Cảm ơn bà Hồ Thị Lan dành thời gian cho cuộc trò chuyện với đài ACTD.
Xin được nhắc lại, bà Hồ Thị Bích Khương, người từng giúp dân oan cũng như viết nhiều bài báo chống tham nhũng, bị bắt lần đầu vào năm 2007 và bị xử 2 năm tù về tội “lạm dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nàh nước” theo Điều 258 của Bộ luật Hình sự. Bà Khương bị bắt lần thứ hai vào tháng 1/2011 và phiên tòa phúc thẩm tại Vinh vào hôm 30/5/2012 y án sơ thẩm với 5 năm tù và 3 năm quản chế dành cho bà Khương.

Thursday, February 21, 2013

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/canada-law-socie-call-release-lqq-gm-02212013141213.html
lequocquan-305
Luật Sư Lê Quốc Quân trong một lần biểu tình chống Trung Quốc
Photo courtesy of basam
Luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân bị bắt gần ba tháng nay với cáo buộc ban đầu liên quan đến tội danh trốn thuế. Tuy nhiên, những người quan tâm đều cho rằng cáo giác đó không có cơ sở.

Kêu gọi từ Canada

Văn bản của Hiệp hội Luật Vùng Thượng Canada đưa ra hồi đầu tháng hai này nêu rõ quan ngại sâu sắc trước việc cơ quan chức năng Việt Nam bắt giam luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân.
Hiệp hội này trích dẫn những nguồn đáng tin cậy về việc luật sư Lê Quốc Quân bị bắt hồi ngày 27 tháng 12 năm ngoái. Lý do bắt giữ được an ninh Việt Nam thông báo là luật sư Lê Quốc Quân bị cáo buộc vi phạm Điều 161 Bộ Luật Hình về tội danh trốn thuế.
Theo Hiệp hội Luật Nhân quyền Vùng thượng Canada thì bản thân luật sư Lê Quốc Quân là một blogger chuyên nêu ra những tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.
Hiệp hội này cho rằng việc bắt giữ ông Lê Quốc Quân là sự bắt giữ tùy tiện. Trước đó ông này bị thường xuyên theo dõi và sách nhiễu. Tất cả chỉ vì ông này có những hoạt động đòi hỏi nhân quyền tại Việt Nam.
Bản thân luật sư Lê Quốc Quân hồi năm 2007 bị tước quyền hành nghề luật sư sau khi ông tham gia khóa tập huấn tại Viện Dân chủ ở thủ đô Washington D.C., Hoa Kỳ trở về.
Trước tất cả những sự việc đó, Hiệp Hội Luật Vùng Thượng Canada bày tỏ quan ngại sâu sắc đối với tình trạng tại Việt Nam nơi bản thân các luật sư hoạt động để nhân quyền được tôn trọng và bảo vệ trở thành đích nhắm do họ thực thi quyền tự do và quyền hạn theo luật pháp quốc tế.
Hiệp hội Luật Vùng Thượng Canada nhắc lại Điều 16 trong Qui định Những nguyên tắc Cơ bản của Liên hiệp quốc về vai trò của luật sư. Theo đó các chính quyền phải bảo đảm cho giới luật sư có thể thực hành mọi chức năng nghề nghiệp của họ mà không bị đe dọa, cản trở, sách nhiễu hoặc bị can thiệp không phù hợp. Chính quyền phải bảo đảm cho các luật sư có thể tự do đi lại và tư vấn cho thân chủ. Chính quyền phải bảo đảm cho các luật sư không chịu hoặc bị đe dọa bởi truy tố hoặc các biện pháp trừng phạt về kinh tế, hành chính hay biện pháp khác vì hoạt động theo bổn phận, chuẩn mực và đạo đức nghề nghiệp’.
Dựa trên những căn cứ nêu ra, Hiệp hội Luật Vùng Thượng Canada kêu gọi chính quyền Hà Nội trả dự do ngay lập tức cho luật sư Lê Quốc Quân vẹn toàn thể xác cũng như tinh thần. Bên cạnh đó chính quyền Việt Nam phải chấm dứt mọi hành động sách nhiễu bản thân luật sư Lê Quốc Quân cũng như những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam.
Hiệp Hội Luật Vùng Thượng Canada cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam bảo đảm cho tất cả các luật sư có thể thực hành những hoạt động hợp pháp và ôn hòa của họ mà không gặp phải e sợ nào về bạo lực thân thể hoặc những vi phạm nhân quyền khác. Và trong mọi tình huống bảo đảm tôn trọng nhân quyền và những quyền tự do căn bản phù hợp với chuẩn mực nhân quyền và cơ chế quốc tế.
Hồi đầu tháng giêng năm nay, sau khi luật sư Lê Quốc Quân bị bắt Đài Quan sát Bảo vệ Các nhà hoạt động Nhân quyền, tổ chức kết hợp giữa Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) và Tổ chức Thế giới Chống Tra tấn ( OMCT) đã lên tiếng kêu gọi phải có hành động khẩn cấp can thiệp cho trường hợp của vị luật sư nhân quyền này.

Cách ly gia đình

lqq-250
Luật Sư Lê Quốc Quân tại văn phòng của mình. Photo: blog lequocquan
Bản thân gia đình luật sư Lê Quốc Quân sau gần ba tháng ông này bị bắt giam cũng như người em của ông là Lê Đình Quản bị bắt trước đó từ ngày 30 tháng 10 năm ngoái vẫn không có tin tức gì về người thân.
Mẹ của Luật sư Lê Quốc Quân, bà Nguyễn thị Trâm cho biết về điều đó như sau:
Quân bị bắt hồi ngày 27, còn Quản bị bắt trước Quân nữa nhưng có người nói là ‘trường hợp đặc biệt’ nên họ không cho lui tới. Người ta nói từ từ sẽ cho luật sư vào nhưng họ có cho vào đâu. Từ lúc cô Oanh, Quản họ nói khi nào làm việc họ sẽ cho luật sư đi theo nhưng nói thế thôi.
Ngoài hai anh em luật sư Lê Quốc Quân và Lê Đình Quản, một người em họ của họ là cô Nguyễn thị Oanh, một cổ đông trong công ty của anh Lê Đình Quản cũng bị bắt dù đang mang thai để điều tra tuy nhiên vhồi đầu tháng hai vừa qua được cho về nhà ở địa phương.
Bà Nguyễn Thị Trâm cho biết về trường hợp của người cháu trong gia đình này như sau:
Bác là cô ruột của cháu. Khi hỏi cháu, cháu nói họ điều tra linh tinh nhiều chuyện, cứ bắt cháu đi lập cung suốt ngày.Nay thì đưa về địa phương và không cho rời nơi cư trú. Chồng phải bảo lãnh để về dưỡng thai vì thai yếu lắm.
Xin phép được nhắc lại, luật sư Lê Quốc Quân là giám đốc Công ty Giải Pháp Việt Nam. Hoạt động chính của công ty là nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường. Công ty được thành lập hồi năm 2001.
Lê Đình Quản là giám đốc Công ty Vietnam Credit chuyên về báo cáo tín nhiệm- xếp hạng doanh nghiệp Việt Nam. Ông Lê Đình Quản cũng bị bắt giam về cáo buộc trốn thuế.
Luật sư Lê Quốc Quân là người từng có những bài viết cổ xúy cho dân chủ, nhân quyền. Ông từng công khai tham gia những phiên tòa xét xử tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ tại Hà Nội rồi bị bắt cùng với bác sĩ Phạm Hồng Sơn. Ông cũng là một biểu tình viên chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam. Trong thời gian trước khi bị bắt, ông cũng có bài viết liên quan vấn đề sửa đổi hiến pháp tại Việt Nam.

Theo dòng thời sự:

Saturday, February 16, 2013

NGUYỄN TRUNG LĨNH



Viết về dân chủ bị đưa vào trại Giám Định Tâm Thần

2013-02-16
Kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh là một trong những người được nêu tên trong phúc trình Bloggers Và Cư Dân Mạng Bị Cầm Tù của Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) và Liên Đoàn Quốc Tế Nhân Quyền (FIDH) thực hiện hôm 13 tháng Hai ở Paris.
Photo courtesy of xuongduong.blogspot
Kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh

Vi phạm Điều 88

Vì những bài viết về dân chủ và đa nguyên phổ biến trên mạng, kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh, bị bắt năm 2011 và bị chuyển về Trại Giám Định Tâm Thần Trung Ương trước khi được thả hôm 17 tháng Mười Hai năm 2012, chia sẻ cảm nghĩ của ông về điều gọi là xu hướng phát triển đương nhiên của con người, và của truyền thông Việt Nam trước trào lưu dân chủ tự do trên thế giới.
KS Nguyễn Trung Lĩnh: Trước kia tôi học ở Cộng Hòa Czech, sau đó sang Cộng Hòa Liên bang Đức gần sáu năm, về Việt Nam từ năm 1997.
Tôi hay quan tâm và lên tiếng rất nhiều về các vấn đề chính trị xã hội, rất mong muốn xã hội Việt Nam ngày càng có dân chủ, tự do, đa đảng phái chính trị và được bầu cử tự do minh bạch. Năm 1998 tôi bị công an bắt tạm giam tại trại B14 ở Thanh Trì, Hà Nội, vì tôi đã viết một bài 15 điểm phê phán Bộ Chính Trị và hệ thống chính trị ở Việt Nam, gởi cho các Ủy Ban Nhân Dân ở 63 tỉnh thành Việt Nam.
Năm 2011 họ bắt tôi lần thứ hai, từ ngày 22 tháng Mười Hai năm 2011 đến ngày 17 tháng Mười Hai năm 2012 vừa rồi. Những vấn đề tôi nêu lên mười mấy năm nay thông qua những bài viết là những vấn đề ở các nước phương Tây văn minh và phát triển người ta đã làm cách đây một hai trăm năm rồi, những vấn đề mà xã hội Việt Nam đang tồn đọng. Tôi nghĩ mình nêu ra tất cả là cái tốt thôi, cho mọi người dân và cho đất nước, không xuyên tạc, mà giả sử có giải quyết được thì có lợi cho người dân và cho đất nước thôi. Thế mà họ lại bắt tôi.
Tôi nghĩ mình nêu ra tất cả là cái tốt thôi, cho mọi người dân và cho đất nước, không xuyên tạc, mà giả sử có giải quyết được thì có lợi cho người dân và cho đất nước thôi. Thế mà họ lại bắt tôi.
KS Nguyễn Trung Lĩnh
Thanh Trúc: Lý do họ nêu ra để bắt ông và họ gán cho ông tội gì?
KS Nguyễn Trung Lĩnh: Họ bảo tôi vi phạm Điều 88 Bộ Luật Hình Sự, tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Họ bắt và giam trong  trại tạm giam số Một của Hà Nội tức là nhà tù Hỏa Lò ở dưới Cầu Diễn độ năm tháng. Họ phỏng vấn rất là nhiều, sau đó họ gởi tôi xuống Viện Giám Định Pháp Y Tâm Thần Trung Ương, họ giam giữ và giám định tôi ở đấy ba tháng. Sau ba tháng họ lại chuyển về Hỏa Lò mười bảy ngày, rồi lại chuyển xuống Viện Giám Định Pháp Y Tâm Thần Trung Ương thêm bốn tháng nữa.
Thanh Trúc: Ông được trả tự do tháng Mười Hai năm 2012, ông có tiên liệu mình được trả tự do vào lúc đó không vì thông thường, tội gọi là vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình Sự thì mức án tù là 3 tới 5 năm hoặc nhiều hơn?
KS Nguyễn Trung Lĩnh: Tôi biết thừa cái chuyện ở Việt Nam họ thích cho nặng tội thì nặng tội và cho nhẹ tội thì nhẹ mà. Tôi nghĩ chắc tôi chỉ bị giam vài ba tháng là về thôi, không ngờ họ giam đến một năm. Cái việc giám định tại Viện Giám Định Pháp Y Tâm Thần Trung Ương là tôi cũng không ngờ được. Ngay trong trại giam Hỏa Lò thì những bác sĩ kiểm tra tôi bốn lần và kết luận trí nhớ của tôi cực kỳ tốt. Tôi hiểu mình bị bắt giam và bị cách ly, không có điện thoại không liên lạc được gì với ai cả thì mình nằm trong tay họ thôi, họ thích đưa đi đâu thì đưa, thích chuyển đi đâu thì chuyển và thích thả lúc nào thì thả thôi.
Qua điều tra thì người ta hỏi về hoạt động dân chủ 2005, rồi việc thành lập nhóm Việt Nam Yêu Nước 2006-2007, rồi những bài viết liên quan đến đối lập. Tôi nói suy cho cùng thì tôi vẫn chưa vi phạm pháp luật Việt Nam, bởi vì bài trên mạng chứ chưa có triển khai gì trên thực tế thì sao có thể bảo là tôi vi phạm Điều Luật 88? Từ ngày còn ở Đông Âu đến khi về nước tôi thấy có lý thì tôi làm thôi.

Hù dọa, bôi nhọ

bloggers-250.jpg
Trang bìa của bản Phúc Trình "Bloggers and netizens behind bars" . RFA photo.
Thanh Trúc: Đang từ một con người tỉnh táo mà lại bị đưa vào Viện Giám Định Tâm Thần Trung Ương vì cho rằng có vấn đề tâm thần tức là người điên, lúc đó cảm giác của ông như thế nào?
KS Nguyễn Trung Lĩnh: Cảm giác rất đau khổ rất đau đớn, vì tôi nghĩ cái danh dự của tôi quan trọng hơn chuyện ngồi tù. Ngay ở trại tam giam Hỏa Lò các ông quản giáo bảo là "giam anh chẳng qua là thử thách". Thế rồi vào Viện Giám Định Pháp Y Tâm Thần Trung Ương thì các bác sĩ ở đó họ bảo "chẳng qua họ đàn áp anh thôi", còn các y tá họ bảo là "anh bệnh gì đâu mà chữa" . Tôi thì chỉ lo ngại cái danh dự của tôi thôi, họ làm thế để bôi nhọ và dìm tôi xuống.
Qua rất nhiều người thì tôi được biết là xưa nay những người trái chính kiến, hay phê phán đảng cộng sản, phê phán cái hệ thống chính trị trong xã hội Việt Nam thì họ gán cho nào là tâm thần, nào là thần kinh các thứ. Đấy là công cụ để họ hù dọa, trấn áp, tiêu diệt những cá nhân nào có những tư tưởng mong muốn chế độ đa đảng ở Việt Nam. Đụng chạm đến cái vị trí độc tôn của đảng cộng sản thì họ gán cho những cái như thế.
Ngay ở trại tam giam Hỏa Lò các ông quản giáo bảo là "giam anh chẳng qua là thử thách". Thế rồi vào Viện Giám Định Pháp Y Tâm Thần Trung Ương thì các bác sĩ ở đó họ bảo "chẳng qua họ đàn áp anh thôi", còn các y tá họ bảo là "anh bệnh gì đâu mà chữa" .
KS Nguyễn Trung Lĩnh
Nhưng mà hiện nay tình hình những người bất đồng chính kiến, những người mong muốn đa nguyên đa đảng ở Việt Nam thì rất là nhiều. Thí dụ hiện đang có phong trào và thời gian để đóng góp ý kiến về việc sửa đổi Hiến Pháp, và vừa rồi là các trí thức nòng cốt ở Việt Nam, một lực lượng rất lớn, đề nghị thay đổi Hiến Pháp và sửa Điều IV Hiến Pháp. Đó là chuyện đa đảng cạnh tranh lành mạnh, và xã hội Việt Nam ngày càng mở ra là hướng đi rất đúng.
Cũng như vừa rồi, trong bài chúc mừng năm mới của ông Trương Tấn Sang thì ông không nhắc gì đến chuyện đảng phái cả, chỉ nói đến vấn đề dân và nước thôi. Đấy là những tiến bộ rất tốt cho xã hội Việt Nam.
Thế còn truyền hình ở Việt Nam thì người ta cũng nói đến bầu cử tự do, tỉ như bầu cử tổng thống ở Mỹ cũng được trình bày rất kỹ. Rồi những báo VietnamNet hay VNExpress cũng trình bày về những chiến dịch bầu cử tự do ở Mỹ, và các nước trên thế giới sẽ càng ngày càng ảnh hưởng và làm cho dân Việt Nam quen dần với chuyện bầu cử tự do cũng như đa đảng. Đấy là mong muốn của rất nhiều người đấu tranh và mong muốn của nhân dân Việt Nam.
Thanh Trúc: Vừa rồi bản phúc trình về các bloggers và công dân mạng bị giam cầm ở Việt Nam, do Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người Việt Nam và Liên Đoàn Quốc Tế Nhân Quyền thực hiện, trong đó có nêu tên kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh. Ông nghĩ thế nào về chuyện này?
KS Nguyễn Trung Lĩnh: Cộng đồng người Việt ở hải ngoại và các tổ chức quốc tế góp sức tranh đấu cho nhân quyền của người Việt Nam ở trong nước là một điều rất tốt, rất cần thiết.
Thanh Trúc: Xin cảm ơn kỹ sư Nguyễn Trung Lĩnh.

Theo dòng thời sự:

Thursday, February 7, 2013

TRẦN TƯ


TRẦN TƯ – NGƯỜI TÙ THẦM LẶNG, BẤT KHUẤT

1Trong khi chúng ta đang chuẩn bị đón xuân sang thì trong nhà tù Việt Cộng có một người tù thầm lặng, hiệnđang mang bản án chung thân, phải chuẩn bị đón cái Tết thứ 20 trong ngục tù.
Ông là Trần Tư, nay đã 72 tuổi, một người tù chính trị thuộc Liên Đảng Cách Mạng Việt Nam, bị bắt năm 1993 với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” và nhận bản án chung thân.
Trường hợp của ông Trần tưlà một trường hợp khá đặc biệt. Cũng giống như ông Lý Tống, ông Trần Tư đã vượt biên, định cư tại Mỹ nhưng sau đó lại về Việt Nam hoạt động và bị cầm tù. Tuy nhiên có sự khác biệt và kém may mắn ở chỗ là ông Trần Tư chỉ có thẻ thường trú chứ chưa là công dân Hoa Kỳ, cho nên không nhận được sự giúp đỡ của lãnh sự Hoa Kỳ.
Vài nét về ông Trần Tư
Ông Trần Tư người gốc Quảng Bình, nhưng sinh trưởng tại Tân Mỹ, Thừa Thiên-Huế.
Học trường sinh ngữ quân đội và năm 1966 ra trường với cấp bậc Hạ sĩ quan Thông dịch viên. Từ năm 1966 -1973, ông lần lượt đóng quân tại các căn cứ Chu Lai, Cam Ranh, Đà Nẵng với chức vụ Hạ sĩ quan Thông dịch viên cho Lực lượng Đặc biệt Mỹ. Từ 1973 đến tháng 4/1975, ông làm việc tại Hải quân Công xưởng với chức vụ trưởng kho 7.
Vượt biên và tỵ nạn ở Hoa Kỳ
Sau tháng 4/1975, ông bị bắtđi tù cải tạo 2 năm tại Minh Hải. Ngay sau khi ra tù, ông đã tìm đường vượt biển nhưng bất thành và bị bắt ở tù từ năm 1977 đến 1982.
Vài năm sau đó, ông tiếp tục vượt biển lần nữa và thành công, đến tỵ nạn tại Thái Lan vào giữa năm 1987. Trong thời gian tạm cư trên đất Thái, ông làm việc trong tư cách là thông dịch viên, và chuyên giúp tư vấn, giúp đỡ các trẻ em minor, các cô gái Việt bị nạn trên biển. Khi được chuyển tiếp sang tạm cư tạiPhi, ông dạy học cho người tỵ nạnở trung tâm PRPC Bataan Philippine. Sau 18 tháng tạm cư trên đất Thái, ông đi định cư tại Hoa Kỳ vào cuối năm 1988.
Đây có lẽ cũng là quãng thời gian ông manh nha ý tưởng hoạt động chính trị để cứu quốc. Sau khi định tại Hoa Kỳ, trong một bức thư gởi về cho gia đình từ Fullerton, California đề ngày 15/12/1988, ông viết:
“Giờ đây Ba không còn được nụ cười tươi như thời gian đó nữa đâu. Có cười đi chăng nữa chỉ để vui lòng kẻkhác, vì trong nụ cười còn đượm vẻ chua chát, lo âu, sầu muộn. Chúa đã trao cho Ba một cây Thánh giá rất khó vác, nhưng Ba tin rằng Ba sẽ vác nổi, vơi phương tiện Ngài đã ban cho Ba.
Xin Chúa chúc lành cho tất cả những kẻ thân yêu của Ba”.
Một thời gian ngắn sau khiổn định cuộc sống mới, ông mở Văn phòng du lịch ASIA Travel tại Ontario, California.
Trở về Việt Nam hoạt động và bị bắt
Trong thời gian sinh sống tại Hoa Kỳ, ông cùng các đồng chí lập ra tổ chức Liên Đảng Cách Mạng Việt Nam.
Năm 1990, ông quay về Việt Nam hoạt động đồng thời làm việc từ thiện với các tổ chức từ thiện công giáo. Hoạt động từ thiện nổi bật nhất là việc giúp đỡ bệnh nhân tại trại phong Thanh Bình (An Khánh, Quận 2), mà người phụ trách trại phong Thanh Bình khi đó là Linh mục Cosma Hoàng Văn Đạt, đồng thời cũng là chánh xứ Giáo xứ Thiên Thần (Nay Ngài là Giám mục Giáo phận Bắc Ninh).
Ông Trần Tư  đang cùng Lm. Cosma Hoàng Văn Đạt (người đeo kiếng) phát chẩn cho bệnh nhân tại  trại phong Thanh Bình
Tai họa ập đến và bản án chung thân
Sáng ngày 28/03/1993, tai họa ập đến với ông và cả gia đình tại tư gia ở số 534 An Bình, An Phú, Thủ Đức (nay là số 23 Đường 10, Khu phố 4, Phường An Phú, Quận 2).
Từ sáng sớm, một lực lượng công an khoảng hơn 100 người mặc thường phục, rải đều 2-3 người tại mỗi chốt chặn, kéo dài từ nhà thờ Thiên Thần (600 An Bình, An Phú, Quận 2) vào đến tư gia của gia đình ông. Khoảng trên 20 công an mặc thường phục lẫn sắc phục kéo vào nhà ông, bắt tất cả mọi người trong nhà ngồi úp mặt vào tường, trong khi lực lượng công an tra xét ông và vợ. Sau khi lục xét và lấy đi nhiều vật dụng đồ đạc trong nhà, kể cả một lượng tiền bạc lớn, công an áp tải ông về trại giam.
Liên tục trong vòng một tháng, tất cả thành viên trong gia đình ông không được ra khỏi nhà: nội bất xuất, ngoại bất nhập. Bên trong nhà lúc nào cũng túc trực 3 công an viên. Mọi nhu cầu tiêu dùng đều phải ghi xuống giấy để công an đưa người đi mua.
Ngày ra tòa, ông dõng dạc tuyên bố với chánh án “Tôi làm việc này vì lý tưởng. Tôi không có tội. Hãy thả hết những anh em của tôi ra. Tôi hoàn toàn nhận trách nhiệm”.
Quãng thời gian bị cầm tù
Trong thời gian bị giam giữ,ông lần lượt bị chuyển từ trại tù Nguyễn Văn Cừ (Sài Gòn), đến trại Trại A-20 Xuân Phước, Phú Khánh (nay là tỉnh Phú Yên). Sau khi gia đình thăm nuôi tại trại Xuân Phước, được 3 tháng thì ông bị chuyển ra Bắc đến trại Ba Sao Nam Hà.
Ông Trần Tư cùng các Học Viên Lớp Tiếng Anh do ông phụ trách tại trại Sikiew
Ông là một thành viên trong nhóm 5 người tù cùng bị chuyển một lượt từ trại Xuân Phước ra Ba Sao năm 1994: Lý Tống, Trần Tư, Đoàn Viết Hoạt, Jimmy Trần (Trần Mạnh Quỳnh) và A Quý.
Trại giam Ba Sao Nam Hà nối tiếng là trại giam khắc nghiệt. Tại trại giam này ông cùng với 3 người tù nổi tiếng Lý Tống, Đoàn Viết Hoạt và Trần Mạnh Quỳnh viết kháng thư về chế độ giam giữ tù nhân (xem nội dung bản kháng thư đính kèm bên dưới), mà đoạn kết có lời như sau:
“Từ trại giam Nam Hà chúng tôi đã quyết định gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì cho rằng, sau khi đã trực tiếp biết được những gì đang xẩy ra trong các trại giam mà chúng tôi đã đi qua, chúng tôi không thể tự nhận mình là những con người tự trọng, trung thực, thiết tha với tiền đồ của dân tộc mà không nói lên những nhận xét, quan điểm và kiến nghị của mình. Chúng tôi thẳng thắn gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì tin rằng công lý sẽ thắng, nền dân chủ pháp trị sẽ được xây dựng trên đất nước chúng ta; rằng tinh thần nhân đạo, lòng nhân ái trong truyền thống văn hóa dân tộc Việt sẽvượt hẳn mọi bất công, lạc hậu và hận thù để tạo ra một không khí chính trị xã hội Đại Phản Tỉnh và Đại Hòa Dân Tộc để mở đường cho việc xây dựng một nước Việt phồn vinh, hạnh phúc và tự do trong thời đại 2000”.
Giấy Thông báo chấp hành án tại trại giam Ba Sao, Nam Hà
Theo lời mô tả của ông Lý Tống và các bạn đồng tù khác, trong tù ông Trần Tư là người điềm đạm, rất “an nhiên tự tại” và có bản lãnh, suốt ngày ngồi tập Yoga, tập thể dụcđể giữ gìn sức khỏe. Tuy nhiên, do điều kiện trại giam và chế độ ăn uống thiếu thốn, đã khiến ông rụng hết hàm răng. Người nhà phải bỏ tiền ra, xin phép trại giam cho ông làm răng giả để tiện việc ăn uống.
Ngoài những tù chính trị đã mất gần đây như các ông Nguyễn Văn Trại, Trương Văn Sương, và người tù chính trị xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu hiện còn trong lao lý, thì có lẽ hiện nay ông Trần Tư là người tù chính trị lâu năm duy nhất còn sống sót đang thọ án trong nhà tù cộng sản.
Vì chưa phải là công dân Hoa Kỳ, nên suốt thời gian ông ở tù, không có một sự can thiệp nào từ Lãnh sựHoa Kỳ, kể cả sự lên tiếng của các tổ chức, đảng phái có liên hệ. Vì luôn hoạtđộng âm thầm nên ông không được công chúng và báo chí biết đến.
Vào cái tuổi 72, với bản án chung thân cho tội danh “Âm mưu lật đổ chính quyền”, ông đã khắc khoải gần 20 năm tù, lê lết qua nhiều trại tù khắc nghiệt. Nay với hàm răng đã rụng hết, sức khỏe không còn khả quan vì chế độ ăn uống thiếu thốn, khiến ông có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Vì sự quên lãng của mọi người mà ông phải âm thầm chịu đựng sự giam cầm khắc nghiệt sau song sắt trong suốt 20 năm qua. Cũng như các ông Nguyễn Văn Trại, Trương Văn Sương, mặc dầu ông Trần Tư tuy có đầy nghị lực nhưng liệu có đủ sức khỏe để theo hết kiếp tùđày với bản án chung thân không?
20 năm là một quãng thời gian quá dài và quá lâu cho một sự quên lãng. Chúng ta hãy cùng nhau lên tiếng trước khi quá muộn màng vì sự hối tiếc không thể cứu được người con yêu nước Trần Tư.
Xuân Quý Tỵ  2013
Lê Minh
THƯ KHÁNG NGHỊ VỀ CHẾ ĐỘ GIAM GIỮ PHẠM NHÂN HIỆN NAY
Trại Nam Hà, ngày 1.4.1994
Kính gửi: Thủ Tướng Chính Phủ
         Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Đồng Kính Gửi:
          — Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao
          — Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ
(Nhờ Ban Giám Thị Trại Ba Sao, Nam Hà, chuyển giao)
Thưa Quí Vị,
Chúng tôi ký tên dười đây là Đoàn Viết Hoạt, Trần Tư, Lý Tống và Trần Mạnh Quỳnh hiện đang bị giam giữ tại trại giam Ba Sao, Nam Hà. Sau khi đã trải qua nhiều trại giam khác nhau từ Nam ra Bắc (Chí Hòa, Thủ Đức Z30D, Xuân Phước, Nam Hà) chúng tôi nhận thấy chế độgiam giữ phạm nhân hiện nay có nhiều điều không phù hợp các công ước quốc tế vềquyền con người, các công pháp và tập tục luật pháp quốc tế, và ngay cả luật pháp Việt Nam hiện nay. Chúng tôi xin gửi đến Quí Vị kháng thư này liên quan đến những vi phạm mà chúng tôi đã thực tế trải qua hoặc trực tiếp biết được.
A. Về Chế Độ Giam Giữ và Sinh Hoạt
1. Phạm nhân thuộc mọi thành phần xã hội (tu sĩ tôn giáo, trí thức, công chức nhà nước, các thành phần“xã hội đen”…) và mọi tội phạm khác nhau (hình sự, kinh tế, chính trị…) đều bịgiam chung và chịu những hình thức sinh hoạt ăn ở, lao động như nhau. Điều này xẩy ra ở hầu hết các trại giam. Chế độ giam giữ này đã dẫn đến nhiều hậu quảtiêu cực cho quá trính cải tạo của các phạm nhân; nhân phẩm, đạo đức và phong cách sống văn minh, có văn hóa không những không được phát huy mà còn bị thoái hóa. Thiểu số những người có nhân cách và phẩm chất sống tốt đẹp bị “hình sựhóa” bởi sự áp đảo và trấn lột của đa số quen lối sống của “xã hội đen”.
2. Vì nhà tù có quá đông phạm nhân nên chỗ ăn ở quá chật chội (50cm, 60cm mỗi người), tiêu chuẩn vệ sinh rất thấp, trật tự an tòan trong trại khó bảo đảm (trộm cắp, đánh lộn, ức hiếp, trấn lột…)
3. Hầu như toàn bộ thời gian giam giữ được dành cho lao động. Các sinh hoạt vui chơi giải trí, thể dục thể thao, học tập gần như không có, hoặc nếu có cũng không đáng kể. Ở hầu hết các trại giam nhiều hình thức vui chơi giải trí và học tập còn bị nghiêm cấm (cấm ca hát, cấm học tập ngoại ngữ và kể cả văn hóa…)
4. Sức khoẻ phạm nhân không được bảo đảm. Lao động nhiều và năng nhọc nhưng ăn mặc, ở, nghỉ ngơi dưới mức trung bình. Khi đau ốm, thuốc men thiếu thốn. Bệnh xá thường chật hẹp thiếu vệ sinh, người bệnh nhẹ bị nhốt chung với người bị bệnh truyền nhiễm…
5. Quan hệ con người trong trại giam thiếu tình thương và thiếu tính giáo dục. Ngôn ngữ sử dụng giữa cán bộvà phạm nhân thường thiếu văn hóa (mày – con, mày – tao, chửi mắng…). Còn nhiều trường hợp cán bộ đánh đập phạm nhân, có khi bằng cả roi vọt, và bắt phạm nhân phục vụ riêng cho mình.
B. Việc Tổ Chức Lao Động Cải Tạo
1. Việc bắt buộc mọi phạm nhân không phân biệt tội trạng và án phạt đều phải lao động tay chân, thường là nặng nhọc, 8 giờ một ngày, có khi cả chủ nhật, được giải thích là để thi hành pháp lệnh thi hành án mới ban hành. Chúng tôi cho rằng cần phải xét lại ngay cảcơ sở pháp lý của việc bắt buộc mọi phạm nhân phải lao động tay chân nặng nhọc trong thời gian bị giam giữ vì những lý do sau đây:
a. Hiến pháp 1992, điều 71 qui định: “Không một công dân nào bị coi là có tội khi chưa bị Tòa án xét xử với một bản án có hiệu lực pháp lý”. Điều này cho thấy chỉ có bản án do tòa án phán quyết mới có giá trị pháp lý để thi hành. Mọi việc thêm vào án phạt của tòa án dưới bất cứ hình thức nào và do bất cứ cá nhân hoặc cơ quan nào trong thời giam thi hành án là hoàn toàn vi phạm tinh thần và nội dung của điều 71 Hiến Pháp hiện nay.
b. Pháp lệnh thi hành án là một văn bản pháp lý dưới luật, tất nhiên cũng không thể đi ngược lại tinh thần và nội dung của điều 71 cũng như các điều khoản khác của Hiến Pháp, đạo luật căn bản của mọi đạo luật. Nói cách khác, việc qui định các hình thức thi hành án không thể vượt ra ngoài phán quyết của Tòa án liên quan tới thời gian và hình thức án phạt. Cụ thể hơn nữa, việc tổ chức lao động, nhất là lao động tay chân nặng nhọc cho phạm nhân chỉ có thể áp dụng một cách hợp hiến và hợp pháp đồi với những bản án mà toà án có quy định phạt lao động với những hình thức cụ thể(lao động nhẹ, lao động khổ sai…).
c. Toà án hiện nay của nước ta chỉ có án phạt tù giam mà chưa qui định có hay không có lao động, cũng nhưlao động nhẹ hay lao động khổ sai. Mọi qui định về lao động dười bất cứ hình thức nào do đó đều không phù hợp với án lệnh và phán quyết của tòa án hiện nay, và nếu vẫn đem thi hành thì vừa vi phạm điều 71 của Hiến Pháp hiện nay, vừa vi phạm tập quán và công pháp quốc tế, và đặc biệt vi phạm các công ước quốc tế về dân quyền và nhân quyền liên quan tới tòa án, quá trình xét xử và giam giữ.
2. Hình thức tổ chức lao động và cường độ lao động hiện nay ở các trại giam mà chúng tôi đã đi qua hoàn toàn thiên nặng về hình phạt và về hiệu quả kinh tế. Các trại giam thường tính toán thành quả lao động của phạm nhân như tính toán lời lỗ của một cơ sở kinh doanh sản xuất ngoài xã hội. Có trại (Nam Hà) đặt hẳn trách nhiệm của phạm nhân là“làm giầu cho trại”. Thực tế này đã gây ra những hậu quả tai hại như sau:
a. Phạm nhân luôn luôn có ấn tượng là họ bị “bóc lột sức lao động”. Thêm vào đó, tình trạng ăn ở, sinh hoạt tồi tệ trong trại giam như mô tả ở trên càng tác động xấu vào quá trình cải tạo của phạm nhân. Chúng tôi cho rằng hình thức tổ chức lao động cũng như ăn ở nhưhiện nay ở các trại giam hoàn toàn không đạt được hiệu quả “cải tạo” như mong muốn.
b. Việc bắt phạm nhân laođộng cực nhọc để sinh lời cho trại giam và đóng góp vào ngân sách quản lý trại giam của chính phủ tạo ra một hình ảnh không tốt đẹp về nhân quyền và chế độlao tù của nước ta.
c. Lao động trong thời gian giam giữ chỉ có thể cải tạo khi đem lại lợi ích cho phạm nhân. Muốn thế,lao động cần gắn liền với huấn nghệ, học tập nâng cao kiến thức và văn hóa tổng quát, cũng như với một môi trường sống nhân đạo, thân ái, văn minh và tiến bộ.Điều này đòi hỏi phải tổ chức lại chế độ lao động học tập đồng thời với việc cải thiện mạnh mẽ và sâu rộng mọi mặt sinh hoạt của trại giam.
C. Kiến Nghị:
Từ những nhận định trên, chúng tôi kiến nghị với quí vị những điều cụ thể sau đây:
1. Thành lập một Ủy Ban Quốc Gia thanh sát các trại giam.  Ủy Ban này phải hoàn toàn độc lập với các cơ quan liên hệ tới việc tổ chức và điều hành các trại giam, đặt trực thuộc Quốc hội hay Thủ Tướng để thanh tra tất cả các trại giam, đồng thời nghiên cứu và đề nghị các biện pháp cải thiện chế độ lao tù.
2. Rà soát lại các văn bản pháp lý liên quan tới mọi khía cạïnh của việc tổ chức và quản lý các trại giam cũng như việc thi hành án phạt của tòa án. Sửa đổi mọi điều vi phạm tinh thần và nội dung Hiếp Pháp hiện hành.
3. Trong khi chờ đợi, cải thiện ngay một số điều liên quan tới lao động và sinh hoạt trong các trại giamđể giảm bớt một số mặt tiêu cực và tăng cường tác dụng cải tạo của quá trình giam giữ. Chúng tôi đề nghị cụ thể:
- bỏ mọi hình thức lao động nặng nhọc, giảm bớt giờ lao động;
- tổ chức các lớp học tập văn hóa, ngoại ngữ, nghề nghiệp;
- tổ chức các hình thức sinh hoạt giải trí, văn nghệ, thể dục thể thao;
- tận dụng khả năng và nhân lực của chính phạm nhân để tổ chức các loại sinh hoạt này.
4. Riêng phần chúng tôi, kểtừ ngày gửi thư kháng nghị này, chúng tôi sẽ ngưng mọi hình thức lao động chân tay vì lý do như sau:
a. Trong tinh thần và nội dung của bản kháng nghị này, việc ngưng tham gia mọi hình thức lao động chân tay vừa thể hiện tính trung thực của những nhận xét, quan điểm và kiến nghị mà chúng tôi đã trình bầy ở trên, vừa là một đóng góp cụ thể vào quá trình cải thiện chế độ lao tù ở nước ta hiện nay.
b. Vấn đề “cải tạo”, đặc biệt cải tạo qua hình thức lao động chân tay, hoàn toàn không phù hợp với trường hợp chúng tôi là những người đang bị giam giữ với lý do chính trị. Vấn đề đúng sai của tư tưởng và quan điểm chính trị không thể giải quyết đơn thuần bằng quá trình gọi là “lao động cải tạo”.
c. Chúng tôi cho rằng các hình thức lao động tay chân hoàn toàn không phù hợp vơi tình trạng sức khỏe thểxác cũng như năng lực tinh thần và trình độ văn hóa của chúng tôi. Chúng tôi tn rằng trong thời gian còn tạm thời bị “cách ly khỏi xã hội” chúng tôi vẫn có thể đóng góp hoặc chuẩn bị cho sự đóng góp trong tương lai một cách tích cực hơn, hữu hiệu hơn vào quá trình đi lên của đất nước bằng năng lực và hiểu biết của mình hơn là bằng các hình thức lao động bằng chân tay giản đơn và nặng nhọc.
Thưa Quí Vị,
Từ trại giam Nam Hà chúng tôi đã quyết định gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì cho rằng, sau khi đã trực tiếp biết được những gì đang xẩy ra trong các trại giam mà chúng tôi đã đi qua, chúng tôi không thể tự nhận mình là những con người tự trọng, trung thực, thiết tha với tiền đồ của dân tộc mà không nói lên những nhận xét, quan điểm và kiến nghị của mình. Chúng tôi thẳng thắn gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì tin rằng công lý sẽ thắng, nền dân chủ pháp trị sẽ được xây dựng trên đất nước chúng ta; rằng tinh thần nhân đạo, lòng nhân ái trong truyền thống văn hóa dân tộc Việt sẽvượt hẳn mọi bất công, lạc hậu và hận thù để tạo ra một không khí chính trị xã hội Đại Phản Tỉnh và Đại Hòa Dân Tộc để mở đường cho việc xây dựng một nước Việt phồn vinh, hạnh phúc và tự do trong thời đại 2000.
Trân trọng kính chào Quí vị.
Đồng ký tên
Đoàn Viết Hoạt – Trần Tư
Lý Tống – Jimmy Trần (Trần Mạnh Quỳnh)